(Dân trí) – Chi gần 300 triệu đồng cho hành trình khám phá Nam Tân Cương (Trung Quốc) 16 ngày, 5 du khách Việt cho biết khoản tốn kém nhất là 110 triệu đồng thuê “nhà di động”.
Khoảng 30 năm trước, chị Nguyễn Bích Ngọc (Hà Nội) có chuyến đi nước ngoài đầu tiên đến Tây Ban Nha và Pháp. Khi đó, du lịch với chị chỉ đơn giản là những chuyến đi mở mang tầm mắt.
Nhưng du lịch càng nhiều, chị càng nhận ra du lịch không chỉ để nghỉ ngơi mà còn là cách hiểu thêm về con người và chính mình. Vì thế, chị quyết định thay đổi công việc, chuyển sang làm tự do để có nhiều thời gian cho những hành trình dài ngày.
Đến nay, khi đã ngoài 50, chị đã đi qua khoảng 80 quốc gia, từ châu Âu đến Greenland, Iran, Tây Phi hay đảo Phục Sinh của Chile. Có nơi chị quay lại hàng chục lần, riêng Thái Lan chị đã đến khoảng 40 lần.
Dù vậy, chuyến khám phá Nam Tân Cương gần đây mới là lần đầu tiên chị trải nghiệm du lịch bằng “nhà di động” (mobihome) – kiểu du lịch khiến chị thấy cảm giác tự do trên đường đi trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Thuê “nhà di động” khám phá Nam Tân Cương
Tháng 5 vừa qua, chị Ngọc cùng nhóm bạn nữ 4 người thực hiện chuyến đi kéo dài 16 ngày khám phá Nam Tân Cương – vùng đất nằm quanh lòng chảo Tarim và sa mạc Taklamakan.
Theo chị, các tour thường được thiết kế cho người đi làm nên lịch trình khá dày, tối ưu thời gian. Trong khi đó, nhóm chị muốn đi chậm hơn để cảm nhận cuộc sống địa phương. Vì thế, thay vì đi tour thông thường, nhóm của chị chọn thuê “nhà di động” – dạng xe có không gian sinh hoạt bên trong như một căn hộ mini.
“Khoảng cách giữa các điểm ở Nam Tân Cương rất xa, có ngày phải chạy 300-500km. “Nhà di động” có thể giúp mọi người nghỉ ngơi, ăn uống ngay trên đường”, chị kể.
Chị Ngọc cho biết đây cũng là lần đầu tiên chị trải nghiệm hình thức du lịch này. May mắn, trong nhóm của chị có một người biết tiếng Trung Quốc, nên việc tìm nơi thuê “nhà di động” ở đất nước này khá thuận lợi. Chị Ngọc chỉ cần gửi hộ chiếu để phía đơn vị cho thuê đăng ký trước và đặt cọc, đến khi chị sang thì nhận xe.
Theo chị, giá thuê xe là 2.800 tệ/ngày (khoảng 11 triệu đồng). Nhóm đã đặt cọc trước 2.000 tệ (khoảng 8 triệu đồng). Khi nhận xe, cả đoàn làm thêm thủ tục đăng ký, xác nhận xe chỉ di chuyển trong phạm vi Tân Cương để thuận tiện qua các trạm kiểm soát.
Trong hành trình kéo dài 16 ngày, nhóm chị Ngọc sử dụng “nhà di động” trong 10 ngày, nên tổng chi phí thuê xe là 110 triệu đồng. Với mức giá này, xe có kèm tài xế lái, khiến hành trình của 5 chị em thoải mái, dễ chịu hơn. Khi dừng nghỉ ở các trạm, tài xế sẽ tự lo việc ăn ngủ.
Điều khiến chị bất ngờ là không gian bên trong xe rộng hơn tưởng tượng. Đồ đạc được sắp xếp gọn gàng trong các hộc tủ và ngăn chứa đồ nên dù di chuyển liên tục nhiều ngày, mọi thứ vẫn khá ngăn nắp. “Tôi có cảm giác như mang theo một căn hộ mini đi khắp nơi”, chị nói.
Theo chị, điểm tiện nhất của “nhà di động” là giúp cả nhóm đỡ mệt hơn rất nhiều so với di chuyển bằng xe thông thường. Khi buồn ngủ hoặc bị đau đầu do lên độ cao, mọi người có thể vào phía sau xe nằm nghỉ ngay.
“Có những ngày đi qua vùng cao hơn 4.000m. Chỉ cần nằm nghỉ một lúc là cảm thấy dễ chịu hơn hẳn”, chị kể.
Song, chị Ngọc cho biết “nhà di động” này cũng đi kèm không ít bất tiện.
Theo chị, việc sinh hoạt trên xe đòi hỏi mọi thứ phải thật gọn gàng. Gần như ngày nào cả nhóm cũng tranh thủ dọn dẹp để không gian thoải mái hơn. Xe có sẵn nhà vệ sinh nhưng cả nhóm hạn chế sử dụng vì lượng nước có giới hạn, đồng thời cũng không muốn không gian kín bị ám mùi. Việc nấu nướng gần như không có, ngoài đun nước pha mì hoặc chuẩn bị đồ ăn đơn giản.
“Nấu nhiều sẽ ám mùi trong xe, mà đồ ăn ở Nam Tân Cương vừa ngon vừa rẻ nên chúng tôi chủ yếu ăn bên ngoài”, chị nói.
Dù có thể ngủ lại ngay trên xe tại các bãi đỗ mà không cần thuê khách sạn, nhóm chị Ngọc vẫn thường sau một đến hai ngày di chuyển sẽ thuê phòng nghỉ một đêm để tắm giặt và thư giãn thoải mái hơn. Theo chị, hệ thống trạm dừng nghỉ ở Nam Tân Cương khá hiện đại, sạch sẽ, còn giá khách sạn tương đối dễ chịu, nhiều nơi thậm chí rẻ hơn ở Việt Nam.
Nếu có dịp quay lại, chị cho biết vẫn sẽ cân nhắc mô hình “nhà di động” cho những hành trình dài ngày bởi chiếc xe này giúp tiết kiệm đáng kể thời gian và sức lực. “Nó không chỉ là phương tiện di chuyển mà còn giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian và sức lực”, chị nói.
Tổng chi phí cho chuyến đi 16 ngày dao động khoảng 55-60 triệu đồng/người, tùy tiêu chuẩn ăn ở. Trong đó, khoản tốn kém nhất là vé máy bay và tiền thuê xe, còn chi phí ăn uống, khách sạn tại Nam Tân Cương khá dễ chịu.
Chị Ngọc chia sẻ thêm, nếu Bắc Tân Cương nổi tiếng với đồng cỏ, hồ nước và núi tuyết thì Nam Tân Cương lại đậm màu sắc văn hóa, lịch sử và hơi thở Trung Á hơn rất nhiều.
Nam Tân Cương là nơi sinh sống của đông đảo người Duy Ngô Nhĩ cùng nhiều cộng đồng dân tộc khác. Chính sự giao thoa đó khiến chị muốn hoàn thành nốt hành trình khám phá vùng cực Tây Bắc rộng lớn của Trung Quốc.
Choáng ngợp trước thiên nhiên hùng vĩ
Điểm dừng chân khiến chị Ngọc ấn tượng nhất là phố cổ Kashgar. Thành phố này hiện đại và rộng lớn hơn chị tưởng tượng, nhưng không khí bên trong khu phố cổ lại hoàn toàn khác. Chị ở Kashgar suốt 3 ngày nhưng vẫn cảm thấy mình mới chỉ khám phá được một phần nhỏ nơi đây.
“Những con ngõ nhỏ như mê cung, những ngôi nhà đất màu vàng và nhịp sống chậm khiến tôi có cảm giác như đang ở một thành phố Trung Á hơn là một thành phố Trung Quốc”, chị kể.
Với chị, điều đáng nhớ nhất ở Nam Tân Cương không nằm ở một điểm check-in cụ thể mà là cảm giác được đi qua những vùng đất từng là nơi giao thoa của nhiều nền văn minh.
Dù đã đi qua khoảng 80 quốc gia, chị vẫn thấy mình nhỏ bé khi chạy xe hàng giờ giữa biển cát Taklamakan hoặc đứng trước những ngọn núi tuyết gần 7.000m ở khu vực Pamir.
“Hàng trăm khúc cua ở đường cổ Bàn Long cũng khiến tôi cảm nhận rất rõ sự nhỏ bé của con người”, chị nói.
Theo chị, nếu chỉ nhìn từ cửa kính xe, sa mạc Taklamakan đơn giản là những biển cát bất tận. Nhưng khi mở bản đồ và nhận ra mình đang đi xuyên qua một trong những sa mạc lớn nhất châu Á, cảm giác hoàn toàn khác.
“Tôi thực sự khâm phục con người khi có thể xây dựng những tuyến đường xuyên qua môi trường khắc nghiệt như vậy”, chị chia sẻ.
Bên cạnh thiên nhiên, điều khiến chị nhớ về vùng đất này còn là nhịp sống của người dân địa phương. “Chợ rất đông, nhưng mọi người vẫn sống chậm rãi. Văn hóa uống trà, ca hát và nhảy múa hiện diện ở khắp nơi. Ngoài các món nướng và hầm quen thuộc, tôi rất thích các loại bánh của người Duy Ngô Nhĩ.
Có loại giống bánh mì nướng, có loại như bánh bao nướng, có loại khá giống pizza với nhân thịt cừu và gia vị địa phương. Nếu ăn được thịt cừu thì đây thực sự là thiên đường ẩm thực”, chị kể.
Buổi chiều, chị Ngọc thường bắt gặp những nhóm người cao tuổi ngồi uống trà, trò chuyện rồi bất chợt đứng lên nhảy múa giữa quảng trường theo tiếng nhạc. “Đó là một khung cảnh rất đời thường nhưng khiến tôi nhớ mãi”, chị nói.
Theo chị, điều những bức hình ảnh đẹp vẫn khó có thể truyền tải được chính là bầu không khí của Kashgar và các thị trấn Nam Tân Cương. “Ảnh có thể ghi lại kiến trúc nhưng không thể truyền tải tiếng gọi nhau trong khu chợ, mùi bánh mới nướng hay tiếng nhạc vang lên từ quảng trường”, chị nói.
Trong suốt hành trình, nhóm của chị Ngọc liên tục di chuyển qua các vùng cao trên 4.000m. Dù đã có kinh nghiệm đi nhiều nơi có độ cao đáng kể, chị Ngọc thừa nhận mình vẫn nhạy cảm với tình trạng này. Vì vậy, chị luôn uống thuốc phòng ngừa từ sớm, mang theo bình oxy cá nhân và chủ động nghỉ ngơi khi cần. May mắn là không ai trong nhóm bị sốc độ cao nghiêm trọng.
“Trên đường đi, 5 chị em luôn nhường nhau chỗ nằm đẹp hơn, nhắc nhau uống thuốc, chia nhau từng viên thuốc chống sốc độ cao, từng bình oxy dự phòng. Những điều nhỏ nhặt đó khiến hành trình dài trở nên ấm áp hơn rất nhiều”, chị kể.
Theo chị Ngọc, Nam Tân Cương không phải điểm đến dành cho người thích nghỉ dưỡng hưởng thụ. Khoảng cách giữa các điểm tham quan rất xa, ngoài những ngày ở Kashgar thì hầu như ngày nào nhóm cũng phải di chuyển trên 200km.
Không chỉ vậy, khí hậu sa mạc cũng khá khắc nghiệt, ban ngày nắng gắt nhưng đêm xuống lại lạnh sâu, nhiệt độ thay đổi nhanh chỉ trong vài giờ. Dù vậy, chị chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ cuộc giữa hành trình.
Khi được hỏi Nam Tân Cương có đáng để đến ít nhất một lần trong đời hay không, chị Ngọc gần như gật đầu ngay mà không do dự. Theo chị, trước khi tới đây, du khách nên tìm hiểu trước một chút về lịch sử giao thương Á – Âu, về sa mạc Taklamakan, lòng chảo Tarim hay thành cổ Kashgar để cảm nhận chuyến đi trọn vẹn hơn.
“Khi hiểu được câu chuyện phía sau những vùng đất ấy, bạn sẽ thấy Nam Tân Cương thú vị hơn rất nhiều so với những gì ảnh đẹp trên mạng có thể truyền tải”, chị nói.
>>>>> Xem thêm: Khách Tây gọi Việt Nam là “thiên đường du lịch gia đình”
